789FSystems

Góc Nhìn 789F: Bruno Fernandes: Tôi thích đá phạt đền, vì muốn những người nói tôi sống nhờ penalty phải phàn nàn

789F chia sẻ: Bruno Fernandes khách mời podcast chính thức của Man United *Inside Carrington*, trả lời phỏng vấn cùng cựu cầu thủ Quinton Fortune và MC Helen Evans. Đội trưởng Quỷ đỏ nói về sự trưởng

Góc Nhìn 789F: Bruno Fernandes: Tôi thích đá phạt đền, vì muốn những người nói tôi sống nhờ penalty phải phàn nàn

04/09/2026789F789F - Trang chủ nền tảng trực tuyến chính xác

Bruno Fernandes khách mời podcast chính thức của Man United Inside Carrington, trả lời phỏng vấn cùng cựu cầu thủ Quinton Fortune và MC Helen Evans. Đội trưởng Quỷ đỏ nói về sự trưởng thành cá nhân, tố chất lãnh đạo, cũng như cách cân bằng giữa đời cầu thủ chuyên nghiệp và cuộc sống riêng. Dưới đây là phần hai của buổi phỏng vấn.

Fortune: Bruno, trước đó tôi cũng hỏi mọi người, cậu từng là đội trưởng ở Sporting Lisbon chứ? Vì rõ ràng đến Man United rồi trở thành đội trưởng là chuyện rất lớn. Vậy cậu đã có kinh nghiệm chưa?

Bruno: Có, vì ở mùa thứ hai của tôi, rõ ràng chúng tôi gặp vài vấn đề, tất cả các đội trưởng đều rời CLB. Rồi Nani quay lại. Với tư cách cầu thủ kỳ cựu từng ở CLB và hiểu mọi thứ, chủ tịch lúc đó muốn cậu ấy làm đội trưởng. Nên mùa đó tôi là đội phó. Nhưng khoảng tháng Một Nani ra đi. Từ tháng Một trở đi, tôi trở thành đội trưởng, cho đến khi đến Man United. Tôi nghĩ điều đó cho tôi nhiều trách nhiệm, phải ứng phó theo cách khác, ví dụ cách đối mặt truyền thông, mỗi lần thua bạn phải ra nói, rất khó, nhưng bạn cần bắt đầu nghĩ mình sẽ nói gì. Đặc biệt với người như tôi, đôi khi cảm xúc và lời nói rất dễ bốc đồng, kiểm soát cảm xúc sau trận thua cực kỳ khó. Tôi là người ghét thua. Nhưng đôi khi trận kết thúc, bạn thua, vẫn phải kiểm soát cảm xúc để nói và học từ đó, điều đó với tôi rất quan trọng. Lúc ở Sporting tôi cũng có những người tốt bên cạnh ủng hộ và dạy tôi rất nhiều. Một năm trước đó, tôi cũng học từ các đội trưởng khác cách xử lý phòng thay đồ, cách đối đãi với người khác, điều đó rất quan trọng với tôi, tôi nghĩ mùa đó tôi trưởng thành rất nhiều khi ở cạnh những người đó.

Fortune: Còn nữa, một quả phạt đền trước đây của cậu… lúc đó Tielemans làm đúng động tác giống cậu, ngay trước khi cậu đá. Giải thích giúp tôi chuyện đó là sao.

Bruno: Thành thật, tôi chưa hỏi cậu ấy. Nhưng tôi nghĩ đó là để chuẩn bị đá bồi, để cậu ấy không bước vào vòng cấm trước khi tôi chạm bóng. Tôi nghĩ làm động tác đó với cậu ấy khá khó, vì kèm theo bước nhảy cậu ấy sẽ mất thăng bằng, mà lúc đó lại không có bóng để đá. Nhưng đúng là khá thông minh, vì như thế cậu ấy có thể lao vào vòng cấm theo đà chạy, trong khi những người khác đứng im rồi phải tăng tốc lại. Nhưng trong trận tôi thậm chí không để ý, tất nhiên rồi, vì lúc đó bạn rất tập trung. Tôi xem lại sau, cậu ấy là người đầu tiên chạy tới ăn mừng cùng tôi, nên việc cậu ấy tới đó nhanh như vậy quả có lý do.

Fortune: Câu hỏi tiếp theo của tôi là, tôi thấy cậu ghi bàn. Về kiểu chạy đà đó, tôi tuyệt đối không bao giờ đá phạt đền theo cách ấy, nhưng cậu có khả năng đó. Lúc đó cậu nhìn thủ môn rồi cười, một nụ cười, vì tôi biết trước đó thủ môn đã nói gì với cậu. Có chi tiết gì không?

Bruno: Có, vì cậu ấy đang đợi, trọng tài bảo tôi đặt bóng, cậu ấy vẫn cố bắt mắt với tôi, cố cười. Rồi cuối cùng cậu ấy dịch sang phía bên phải khung thành, bên phải của cậu ấy. Ngay nhịp đầu tôi không bao giờ nhìn thủ môn.

Fortune: Trong lúc chạy cậu vẫn nghĩ hết những thứ này à?

Ảnh

Bruno: Đúng.

Fortune: Trời.

Bruno: Và tôi cũng luôn trao đổi với HLV thủ môn, nhờ ông ấy giúp tôi hiểu thứ gì khiến thủ môn đó khó chịu nhất. Vì họ nghiên cứu phạt đền, xem thủ môn phản ứng ra sao. Ông ấy nói: “Nhìn này, cậu ấy cao, với cậu ấy, phản ứng đúng khoảnh khắc bạn chạm bóng rất khó, dù cậu ấy cao. Nên bản thân cậu ấy phải chủ động di chuyển trước.” Vì vậy khi tôi bật nhảy, cậu ấy đang dịch vào giữa và trọng tâm dồn lên chân trái, về cơ bản không thể dịch ngược lại được nữa.

Helen: Quá trình suy nghĩ đó chính là điểm khác biệt của những vận động viên xuất sắc nhất. Fortune: Đúng, đúng kiểu Andre Agassi (huyền thoại quần vợt) luôn.

Bruno: Không, đôi khi tôi chỉ chọn một góc rồi đá thẳng, không làm bước nhảy đó. Nhưng tôi nghĩ cách này cho tỷ lệ thành công cao hơn.

Helen: Fortune, hồi đó kỹ thuật của cậu là gì? Fortune: Tôi chỉ sút mạnh, sút mạnh bằng chân trái. Đó giống như… Helen: Mỗi lần đều đá cùng một hướng? Fortune: Đúng, miễn là tôi đá tốt, thủ môn rất khó cứu. Fortune: Tôi nhớ những phút cuối World Cup 2002, Nam Phi gặp Paraguay. Chúng tôi được một quả phạt đền, tôi lấy bóng định đưa cho Benni McCarthy (từng làm trợ lý ở Man United). Muốn hỏi cậu ấy có đá không? Tôi cầm bóng quay lại, phía sau không còn ai. Tất cả đồng đội…

Bruno: Tôi sẽ nói với Benni là lúc đó cậu ấy sợ, tôi sẽ nói với cậu ấy.

Fortune: Họ như đang bảo “cậu đá đi”. Helen: Cậu đá chứ? Fortune: Tôi đá, và vào, cuối cùng chúng tôi hòa. Tôi đặt bóng, tôi nhớ, đúng như Bruno nói, lúc đó bạn ở trong trạng thái của mình. Một cầu thủ Paraguay bước tới nói tiếng Tây Ban Nha với tôi. Tôi cười, nghĩ: “Thằng này là ai?” Bạn bước sang một trạng thái khác, đặt bóng, tôi nhìn cậu ấy cười. Rồi, vào lưới, tôi chạy ăn mừng hưng phấn, cởi áo nhảy lên, nhưng thực ra chẳng có CĐV Nam Phi nào, tôi không biết mình đang chạy về phía ai. Helen: Còn đồng đội thì sao? Fortune: Tôi lao về phía đám đông, nhưng thực ra không có ai, tôi nghĩ người tôi chạy tới lúc đó chắc đang thắc mắc: “Thằng này chạy về phía mình làm gì?” Nhưng dù sao, bạn đúng là sẽ vào một trạng thái như Bruno, loại bỏ mọi thứ, đó là cảm giác tuyệt vời. Helen: Cảm giác nào đã hơn? Là đá vào phạt đền sau hồi chờ đợi dài, hay ghi bàn trong thế trận mở? Ví dụ bàn thắng khó tin của cậu mấy hôm trước.

Bruno: Tôi nghĩ bàn thắng trong thế trận mở lúc nào cũng đã hơn. Tôi thích đá phạt đền, vì người ta luôn phàn nàn tôi sống nhờ penalty, nên tôi thích để họ phàn nàn. Nhưng tôi nghĩ bất kỳ bàn thắng nào cũng tuyệt, miễn là bạn ghi được. Nhưng rõ ràng, như đường chuyền của Matheus (Cunha) mấy hôm trước, tôi thích xem những bàn như vậy, xem bạn khống chế bóng ra sao, dứt điểm thế nào. Phạt đền rõ ràng là một chọi một, bạn và thủ môn, hoàn toàn là trách nhiệm của bạn. Còn các bàn khác do cả đội cùng tạo ra, Kobbie (Mainoo) có pha phối hợp khó tin, rồi chuyền cho Matheus, rồi cậu ấy bị phạm lỗi, đó vẫn là sự phối hợp tập thể đứng sau quả phạt đền. Nhưng với tôi, bàn đẹp nhất là cú sút ngoài vòng cấm, sút xa ngoài vòng cấm là nhất, đó là thứ tôi thích nhất.

Bài trước: Góc Nhìn 789F: Ghi bàn 7 trận Cúp quốc gia Đức liên tiếp, Kane san bằng kỷ lục lịch sử BayernBài sau: Chưa có